TRUYỀN THUYẾT HOA BỈ NGẠN

     
(PLVN) -Truyền thuyết đề cập rằng, hoa bỉ ngạn là loài hoa độc nhất mọc trên đường xuống hoàng tuyền, lúc linh hồn trước khi đi qua cầu Nại Hà bắc ngang bờ Vong Xuyên, vẫn gửi toàn thể ký ức của chính mình cho hoa bỉ ngạn. Dù là khổ sở tột cùng hay ngọt ngào thắm thiết, hoa bỉ ngạn phần lớn thu nhận thêm những hồi ức đó.

Bạn đang xem: Truyền thuyết hoa bỉ ngạn


Hoa bỉ ngạn thường xuyên nở vào xuân phân, đây là thời gian mà theo lời dạy dỗ của Phật trong thời hạn 7 ngày của mùa thu, bạn sống rất có thể đi vào thế giới của fan chết để gặp gỡ gỡ các cụ tổ tiên; hoặc nhân ngày họ đi thăm viếng cải thiện mồ mả của những người sẽ khuất. Bao phủ loài hoa lịch sử một thời này số đông là phần lớn thiên tình sử đẫm nước mắt...

Nước mắt thiên tình sầu ly biệt

Có không hề ít truyền thuyết không giống nhau kể về loài hoa ái tình - hoa bỉ ngạn này cùng mẩu chuyện tình bi quan mà khiến cả Đức Phật và mạnh mẽ Bà dưới tuyền đài cũng cần mủi lòng thương xót.

Xưa có một song trai tài gái sắc, theo biện pháp Thiên Đình bọn họ không được phép chạm mặt gỡ. Một ngày, cả hai vẫn phá vỡ lẽ giới hình thức để tìm tới bên nhau. Cả nhì vừa gặp gỡ đã thân quen thân, quyến luyến ko xa rời, nguyện ước hẹn ở cùng mọi người trong nhà đến kiếp kiếp đời đời.


*
(ảnh minh họa)

Nhưng vì đã vi phạm luật Trời, họ bị đày đọa xuống trần gian rồi biến thành hoa với lá của và một cây. Lá xanh, hoa đỏ, đẹp kiêu ngạo nhưng chất cất nỗi buồn. Loại hoa này khôn cùng đặc biệt, tất cả hoa thì không thấy lá, mà bao gồm lá lại không thể thấy hoa, giữa hoa với lá, sau cùng cũng ko thể chạm chán mặt.

Một ngày, Đức Phật đi ngang qua, thấy trên mặt đất tất cả một loại hoa đỏ rực như lửa, vừa nhung lưu giữ lại vừa u sầu. Đức Phật xót thương, bèn ra quyết định mang hoa về miền cực Lạc, nhưng vày Cực Lạc là Phật quốc nên toàn bộ những gì là tình si, nhung nhớ, u sầu, nhức khổ… gần như không được phép tiến nhập. Các thứ cảm nghĩ con tín đồ ấy đều cần rời ngoài hoa, kết thành một red color rực lửa rồi rơi xuống sông Vong Xuyên. Kết cục, dù vẫn ở kiếp khác mà lại đôi người tình vẫn phân ly.

Duyên phận đang hết, vẫn ko đành phân tách ly

Lại có thần thoại kể rằng, bao gồm một cặp vợ chồng trẻ đang hạnh phúc mặn nồng thì tín đồ chồng gặp gỡ nạn, phải bỏ mình nơi đất khách quê người. Vong hồn của phái mạnh trai đi đến bờ sông Vong Xuyên, cách trên tuyến đường đỏ rực hoa bỉ ngạn mà không ngoài nhớ yêu thương về người vk chốn dương gian.

Chàng trai chạm chán Mạnh Bà, nhận chén canh quên lãng và quên hết ký kết ức tình sầu. Anh hỏi táo bạo Bà: "Thế gian muôn color muôn vẻ, ý họa tình thơ, cớ sao lại bắt tôi nên quên không còn tình xưa cũ?". Mạnh dạn Bà chỉ mỉm mỉm cười không nói, khiến chàng trai càng thêm chua xót. Anh từ nhủ cùng với lòng mình: "Dù yêu cầu uống đồ vật nước vong tình này thì ta vẫn không muốn quên. Sau khoản thời gian chuyển sinh, ta duy nhất định sẽ tới tìm nàng".

Người vợ trẻ ở quê bên quá khổ cực vì cái chết của chồng đã nhiều lần tìm giải pháp quyên sinh mà lại lần nào cũng rất được cứu sinh sống lại, vì vậy cô nguyện đã thủ ngày tiết cả đời.

Còn quý ông trai cơ cũng đầu bầu vào một mái ấm gia đình nọ, cách ngôi đơn vị cũ không xa. Thấm thoắt đã hai mươi năm có lẻ, cậu trở thành một trang cánh mày râu tuấn tú. Một ngày trải qua ngôi đơn vị cũ của mình, chàng thốt nhiên thấy một cảm giác thân quen cạnh tranh tả. Ký ức mơ hồ gửi lối cậu ngừng trước thềm nhà, hướng mắt về phía khung cửa sổ, thấy một trái phụ đã ngồi khâu vá.

Bất hốt nhiên quả phụ bắt gặp ánh nhìn của đại trượng phu trai trẻ, trong một khoảnh nàng nhận biết những vệt yêu xưa cũ tuôn trào từ ký ức, dẫu đồ vật đổi sao dời. Nữ giới run rẩy không nói nên lời, chỉ tất cả hai mặt hàng lệ như mưa tháng bảy.


*
Duyên phận sẽ hết, vẫn không đành chia ly...

Xem thêm: Những Quán Ăn Ngon Gần Chợ Bến Thành, Sài Gòn: Kinh Nghiệm Tham Quan, Mua Sắm A


Sau đó, quả phụ vị nỗi nhớ thương ông chồng mà lâm dịch qua đời. Khi trở lại dưới Hoàng Tuyền, nàng qua ước Nại Hà và đến cạnh Vọng mùi hương đài chạm chán Mạnh Bà với hỏi: "Lão bà bà, gồm phải trước đó có một nam giới tử từng nói với bà rằng đại trượng phu sẽ luôn ghi nhớ tôi, sau khoản thời gian luân hồi sẽ nhất mực tìm tôi nên không?. Bạo gan Bà đồng ý khiến tim quả phụ càng thêm nhói buốt. "Chàng vẫn đến, vì chưng sao lại không nhận ra ta, không nói cùng với ta một lời?"- thiếu nữ nức nở.


Mạnh Bà giảng giải: "Duyên phận của hai tín đồ đã hết, chia tay cũng là lẽ đương nhiên. Nhưng thấy cô không đành lòng, ta sẽ mang đến cô được gặp lại anh ta lần nữa. Mặc dù nhiên, cô đang phải ở đây chịu khổ 20 năm rồi mới được gửi sinh vào kiếp sinh sống tiếp, cô gồm nguyện ý không?".

Nàng đồng ý. Xót mến tình cảnh nàng, mạnh dạn Bà giao cho nàng việc nhổ cỏ mặt bờ hoa bỉ ngạn, dể cam kết ức tình sầu của phụ nữ gửi vào hoa. Nhưng mà kỳ thực sinh sống đó không thể có cỏ, chẳng qua tại do trong đôi mắt nàng luôn luôn nhìn thấy cỏ dại, và chính vì như thế mà thiếu nữ cứ nhổ mãi nhổ mãi mà cũng không không còn được.

Hai mươi năm sau, bạo dạn Bà đưa nữ đến trước cửa luân hồi và dặn rằng: "Cô hãy đứng tại chỗ này đợi một chút, fan cô chờ đôi mươi năm sắp đến rồi". Sau cùng chàng cũng đến, nhị hàng lệ phái nữ lại tuôn như suối.

Nhưng, bạn mà nàng đã dành cả hai mươi năm đằng đẵng dưới âm gian để hóng chờ, lại tỏ ra ghẻ lạnh lãnh đạm. Nàng cực khổ níu tay chàng: "Chàng đang quên ta rồi sao?". đàn ông trai bàng quan nhìn nàng như một tín đồ xa lạ, rồi lặng lẽ đón chén bát canh vong tình của mạnh Bà uống cạn, thản nhiên lao vào cửa luân hồi.

Từ đó, bên bờ Hoàng Tuyền, dưới cầu Nại Hà, cây hoa đỏ rực, diễm kiều bừng nở, sinh sôi, dẫn đường cho các đôi người thương chia cắt, cho các vong hồn còn nhiều oán thù khí trở lại luân hồi, thừa nhận lấy nhân quả cơ mà số phận chỉ định.


*
Bỉ ngạn - loại hoa thức tỉnh ái tình có nhị màu hoa đỏ và hoa trắng

Một ngày, Đức Phật đi ngang qua, thấy trên mặt đất bao gồm một loại hoa đỏ rực như lửa, vừa nhung lưu giữ lại vừa u sầu. Phật vừa liếc quan sát đã thấu tỏ được huyền cơ trong đó. Quả tình là:“Bỉ ngạn hoa, khai độc nhất vô nhị thiên niên, lạc độc nhất vô nhị thiên niên, hoa diệp vĩnh bất tương kiến. Tình bất vi nhân quả, duyên chú định sinh tử”. Nghĩa là: “Hoa bỉ ngạn, một nghìn năm nở, một ngàn năm tàn, hoa cùng lá vĩnh viễn ko thể gặp nhau. Tình không bởi nhân quả, duyên sẽ định tử sinh.”

Đức Phật xót thương, bèn quyết định mang hoa về miền cực Lạc. Nhưng vì chưng Cực Lạc là Phật quốc, là quả đât thanh tịnh với thuần khiết, nên tất cả những gì là ‘tình si’, ‘nhung nhớ’, ‘u sầu’, ‘đau khổ’… đa số không được phép tiến nhập vào miền tịnh thổ. đông đảo thứ cảm nghĩ con bạn ấy đều cần rời khỏi hoa, kết thành một màu đỏ rực lửa rồi rơi xuống sông Vong Xuyên.

Bởi vậy, lúc về đến rất Lạc, đóa hoa trong tay Phật đã trở thành một màu trắng tinh khiết không thể nhuốm những vết bụi trần. Đức Phật bèn điện thoại tư vấn nó là Mạn Đà La hoa, hoa của cõi Phật, cũng đó là một loại hoa bỉ ngạn.

Lại nói về màu đỏ rực lửa. Dịp ấy, người yêu Tát Địa Tạng thần thông quảng đại đã hiểu được nghiệp duyên của hoa Mạn Đà La hiện tại đang nằm dưới sông Vong Xuyên. Ngài bèn đến mặt bờ sông, ném xuống một phân tử giống, chỉ trong phút chốc một đóa hoa đỏ tươi bay ra khỏi mặt nước. Người yêu Tát đón rước hoa và nói:

“Ngươi đang thoát thân trở về miền cực Lạc, sao còn đem nỗi hận tình ham mê để lại vị trí khổ ải vô bờ này chứ? Vậy thì, ngươi hãy tại chỗ này làm sứ trả tiếp dẫn các linh hồn đi về phía luân hồi. Cực Lạc đã bao gồm Mạn Đà La hoa rồi (Mandarava), vậy ta sẽ gọi ngươi là Mạn Châu Sa hoa vậy (Manjusaka)”.

Từ đó tất cả hai loại hoa bỉ ngạn, một loại trắng ngần tinh khiết, một các loại lại tỏa nắng rực rỡ hoa lệ; một nhiều loại gợi ghi nhớ gợi thương, chia ly đau khổ, một một số loại lại vô dục vô cầu, vô khổ vô bi; một nhiều loại trầm luân trong nỗi sầu nhân thế, một nhiều loại lại thản thản đãng đãng nơi Phật quốc thanh cao.


Bỉ ngạn - loài hoa thức tỉnh ái tình

Người ta nói, hoa bỉ ngạn là loại hoa có độc, cho nên vì thế ái tình cũng là một trong thứ “độc dược”, khiến cho những ai chìm đắm trong những số ấy phải gian khổ day ngừng cả một đời.

Người ta nói, hoa bỉ ngạn là loại hoa vị trí địa phủ, vì thế những ai không thể cách qua được ái tình sẽ chỉ khiến cho tâm hồn chôn vùi trong dĩ vãng.

Người ta nói, hoa bỉ ngạn là loại hoa rực lửa, do đó tình ái mới khiến cho người ta ham mê nồng nàn. Chẳng phải người đời vẫn giỏi nói “tình yêu rực lửa”, “tình yêu cháy bỏng” kia sao? mà lại thiên tình sử nào, sau cuối rồi cũng trái ngang.

Xem thêm: Mặc Gì Khi Đi Du Lịch Hàn Quốc, Nên Mặc Trang Phục Gì Khi Du Lịch Hàn Quốc

Người ta nói các về ý nghĩa sâu sắc của hoa bỉ ngạn, sinh sống Nhật bản là ‘hoa hồi ức nhức thương’, nghỉ ngơi Triều Tiên là ‘hoa nhung nhớ’, ở trung hoa là ‘hoa ưu mỹ thuần khiết’. Tuy vậy trên tất cả, đó là loài hoa cảnh tỉnh gắng nhân về ảo hình ảnh của ái tình.